Pages

Subscribe:

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ

Người dân thị xã Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ trầm trồ về ngôi biệt thự màu trắng đẹp nhất tỉnh của một nữ doanh nhân đang vào giai đoạn hoàn thiện.

Ngôi nhà tọa lạc trên đường Nguyễn Khuyến, phường Âu Cơ, thị xã Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ. Chủ nhà là một nữ doanh nhân kinh doanh trên nhiều lĩnh vực và ngay tại nhà mình chủ nhân của nó vẫn dành một góc nhỏ để làm văn phòng.
Không công bố về chi phí xây dựng nhưng với quy mô và trang thiết bị nội thất của biệt thự này thì số tiền đầu tư phải đến hàng trăm tỷ đồng.
Hiện nay, tòa nhà vẫn đang tiếp tục hoàn thiện nội thất.
Một số hình ảnh về ngôi nhà:

   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 1
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 2
Không gian sân vườn, hòn non bộ ngay mặt trước tòa lâu đài.
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 3
Bàn uống trà đặt ngay phía mặt trước tòa lâu đài. Trên bàn là hình đại bàng tung cánh.
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 4
Lối vào phòng khách của căn nhà. Gia chủ mới tậu xe sang S350.
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 5
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 6
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 7
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 8
Mặt trước tòa lâu đài, trên đỉnh có hình đại bàng tung cánh.
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 9
Một góc phòng tiếp khách tầng 1 ngay cửa chính tòa lâu đài.
   Biệt thự trắng trăm tỷ của nữ doanh nhân Phú Thọ - Ảnh 10
Cổng vào tòa lâu đài.

Bà trùm ma túy ham dục vọng khoái săn 'phi công trẻ'

Ngoài điều hành một đường dây buôn bán ma túy siêu "khủng", bà trùm Ngọc "Bé" còn nổi danh là một sát thủ tình trường chuyên cặp kè với các "phi công trẻ".

Thật khó để tin rằng cầm đầu đường dây buôn bán ma túy vào loại "khủng" nhất trong lịch sử tội phạm Việt Nam, tiêu thụ trót lọt hơn 30.000 bánh heroin, hàng trăm kilogam ma túy “đá”, hàng triệu viên ma túy tổng hợp lại là một người đàn bà có bề ngoài mong manh, yếu đuối như Nguyễn Bích Ngọc.

Dù không học cao nhưng Ngọc "Bé" (Nguyễn Bích Ngọc, SN 1960, ở Hiệp Hòa, Bắc Giang) là một người đàn bà vô cùng sắc sảo. Con người này không chỉ có một cái đầu mưu mô, xảo quyệt, một cái miệng hoạt bát hơn người mà còn sở hữu một thứ sắc đẹp đầy mê hoặc.
Thiết nghĩ, nếu sử dụng chính mình trong một chiến thuận "mỹ nhân kế" nào đó hẳn Ngọc "Bé" sẽ chẳng bao giờ thất bại. Không thể phủ nhận, Ngọc "Bé" là một người có tài thuyết phục người đối diện làm theo ý mình. Chỉ tiếc rằng, bà ta chỉ toàn thuyết phục họ làm những điều sai trái.

Lấy một người chồng là sĩ quan quân đội từ năm 16 tuổi, "trổ cành" hai đứa con trai nhưng hạnh phúc gia đình không đủ níu giữ người đàn bà có nhiều dục vọng. Thủa còn là một cô thôn nữ chân lấm tay bùn, Ngọc đã nổi tiếng xinh đẹp, lẳng lơ, chỉ cần buông tay cuốc, bỏ tay cày là thoa son trát phấn, làm dáng làm duyên. Lấy chồng rồi, Ngọc vẫn thậm thụt qua lại với cánh đàn ông xa gần.
   Bà trùm ma túy ham dục vọng khoái săn 'phi công trẻ' - Ảnh 1
Chân dung bà trùm ma túy Ngọc "Bé"
Những dục vọng quá lớn đã cuốn người đàn bà vào vòng xoáy tình, tiền. Ngọc phó mặc chuyện chăm sóc con cái, nhà cửa cho chồng bỏ đi làm ăn xa, lao vào những chuyến buôn đường dài và những mối tình không biên giới.
Khi hạnh phúc gia đình rạn vỡ, vợ chồng đường ai nấy đi, Ngọc cũng tỏ ra không mấy bận tâm bởi bên cạnh lúc nào cũng có dăm ba trai trẻ sẵn sàng phục dịch. Với bản tính ham muốn nhục dục, Ngọc lao vào thứ tình ái sặc mùi xác thịt và trải qua những ngày tháng trác táng xa hoa bằng những đồng tiền kiếm được từ hành động phi pháp.
Cứ thế, càng ngày, Ngọc càng dấn sâu vào con đường tội lỗi. Ngay từ những ngày còn ở Hiệp Hòa, Bắc Giang, Ngọc đã dùng "mỹ nhân kế" lừa đảo chiếm đoạt tài sản của nhiều người, thậm chí chiếm đoạt tài sản của Nhà Nước. Ngày 13/9/1991, Ngọc bị Tòa án nhân dân TP.Hải Phòng xử phạt ba năm tù về tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân”. Ngày 30/3/1999, Ngọc bị Tòa án nhân dân huyện Hiệp Hòa, Bắc Giang xử 18 tháng tù về tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa”.
Ra tù, Ngọc lên Móng Cái, Quảng Ninh buôn vải khô, chè khô xuất khẩu sang Trung Quốc. Nghề kinh doanh được mất thường tình, Ngọc nghĩ cứ thế khó mà thành đại gia.
Thời gian làm ăn ở cửa khẩu, Ngọc quen một số trùm ma túy người Trung Quốc và đã bị món lợi khổng lồ từ nghề kinh doanh “thần chết” mê hoặc. Ngọc chính thức gia nhập đường dây đó và dần trở thành một bà trùm ma túy khét tiếng giang hồ.
Cuộc sống xa hoa của bà trùm ma túy
Giới tội phạm có người nói rằng Ngọc "Bé" không chỉ là một bà trùm ma túy khét tiếng mà còn là một bà trùm "giường chiếu" đáng được xếp vào loại "đệ nhất thiên hạ". Thậm chí, còn có người đem khả năng giường chiếu của bà ta ra để so sánh với cả Võ Tắc Thiên.
Có thể nói, những ham muốn xác thịt luôn luôn hiện hữu trong cuộc đời đầy tội lỗi của bà trùm ma túy Nguyễn Bích Ngọc. Số người tình đã từng cặp kè với Ngọc có thể khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải cúi đầu nể sợ. Giới đàn em của Ngọc đến giờ cũng chưa hết ngao ngán trước sự ham hố của chị cả.
Tin tức từ người trong giới cho hay, vì quá mê trai nên không ít lần Ngọc bị đàn ông lừa gạt, cuỗm đi cả đống tiền. Mặc dù mang tiếng "dại trai" nhưng Ngọc cũng là một người rất uy tín và sòng phẳng trong chuyện tình ái, không hổ danh người đứng đầu một đường dây buôn bán ma túy xuyên quốc gia vào loại "khủng" nhất lịch sử tội phạm Việt Nam.
Thời gian buôn bán tại cửa khẩu Móng Cái, Ngọc quen biết hai đối tượng Trần Minh, A Phúc (người Trung Quốc) và tham gia đường dây buôn bán ma túy của chúng. Dưới vỏ bọc thu mua nông sản, Ngọc nổi lên giữa vùng biên Móng Cái, Quảng Ninh như một nữ thương gia xinh đẹp, quý phái, và là chủ của những chuyến hàng nông sản được xuất sang biên giới.
   Bà trùm ma túy ham dục vọng khoái săn 'phi công trẻ' - Ảnh 2
Các bị cáo trong phiên tòa xét xử đường dây buôn bán ma túy do Ngọc "Bé" cầm đầu
Những bao chè, bao vải khô xếp cao ngất ngưởng trên xe tải và không ai nghĩ bên trong những bao nông sản ấy lại là thứ "hàng trắng chết người". Sau mỗi "chuyến hàng", Ngọc đem về cả bao tải tiền. Việc vận chuyển, ngụy trang ma túy, Ngọc giao hết cho người khác làm còn mình chỉ đi người không.
Vì luôn ham muốn xác thịt cho nên bà trùm ma túy này đã nghĩ ra quái chiêu điều hành đường dây tội phạm khét tiếng này là thiết lập tập đoàn... cặp bồ chéo. Mắt xích quan trọng đầu tiên chính là Phạm Thị Kỷ (SN 1962, ở khu 6, Hải Hòa, Móng Cái, Quảng Ninh). Thông thạo địa hình, giỏi tiếng Trung, Kỷ giúp Ngọc tuồn ma túy sang bên kia biên giới để đổi lại tiền và những "phi công trẻ" mà Ngọc sai phái đến.
Lại nói về Ngọc "Bé", những bạn hàng ma túy người Trung Quốc của bà trùm như Vương Luân Nghiệp, Vương Vũ (SN 1950, ở Đông Hưng), Trần Hoa Khách (tên gọi khác là Voòng Chảy, SN 1964, ở TP.Trạm Giang, tỉnh Quảng Đông) vừa là khách hàng nông sản, vừa là khách hàng ma túy và tất nhiên,kiêm luôn… bạn tình.
Chính cách điều hành quái đản này đã lôi kéo nhiều kẻ tham tiền, hám nhục dục lao đầu vào đường dây ma túy của Ngọc.
Tuy nhiên tất cả những mánh lới trong đường dây ma túy cực lớn của Ngọc không qua khỏi con mắt của cơ quan điều tra. Đầu tháng 1/2014, Ngọc và đồng bọn đã phải trả giá cho tội ác của mình bằng những mức án đanh thép từ công lý. Đã có 29 án tử hình và hàng trăm năm tù dành cho các bị cáo trong phiên tòa xét xử đường dây buôn bán ma túy "siêu khủng" này.

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

"Án chấn động" và quyền được biết

Việt Nam đã bắt đầu xuất hiện những tranh cãi về việc có được ghi hình các phiên tòa công khai. Cuộc tranh luận này rất có ý nghĩa trong công cuộc cải cách tư pháp.
Lâu nay, những vụ án mà dư luận chú ý đặc biệt thường được xét xử lưu động. Chẳng hạn, có thông tin vụ thảm sát 6 người ở Bình Phước sẽ được xét xử lưu động[1]. Còn ngay gần đây là vụ án giết 4 người ở Yên Bái.
Mặc dù không phủ nhận hiệu quả giáo dục, song chúng ta đang ngày càng nhận thức được tính phi nhân bản của dạng "pháp đình đấu tố này". Thiết nghĩ, chúng ta hoàn toàn có thể bãi bỏ chế độ xét xử lưu động mà vẫn đạt được mục tiêu giáo dục pháp luật bằng phương thức tường thuật trực tiếp các vụ án điểm qua truyền hình và internet.
Nhiều tranh cãi

Trên thế giới, cuộc tranh luận xung quanh ghi hình phiên tòa đã diễn ra từ khá lâu và vẫn còn chưa ngã ngũ. Tại sao lại như vậy?
Trước hết, cần khẳng định, ghi hình phiên tòa không phải là yếu tố bắt buộc của một phiên xét xử công bằng. Quyền xét xử công bằng (right to a fair trial) theo luật quốc tế bao gồm một phiên tòa công khai (public hearing), nhưng một phiên tòa công khai không đòi hỏi phiên xử phải được chụp ảnh, quay phim và đưa lên các phương tiện thông tin đại chúng. Phiên tòa công khai chủ yếu đáp ứng quyền của người dân và báo chí được tới tòa án, chứng kiến phiên xét xử.
Cả hai bên ủng hộ và phản đối cho phép ghi hình đều có những lý lẽ rất mạnh mẽ.
Cảnh sát bảo vệ hiện trường vụ thảm sát tại Bình Phước.
Cảnh sát bảo vệ hiện trường vụ thảm sát tại Bình Phước. Ảnh: Phước Hiệp/ Thanh Niên
 
Những người ủng hộ cho rằng biện pháp này không những giúp người dân giám sát công quyền, mà còn nâng cao hiểu biết, ý thức pháp luật và phòng ngừa vi phạm pháp luật. Người dân có quyền và có nhu cầu chứng kiến công lý được thực thi ra sao. Tuy nhiên, trên thực tế phần lớn chưa có cơ hội theo dõi một phiên tòa thực sự, mặc dù theo pháp luật chốn công đường mở cửa đón chào tất cả. Do đó, nhiều người sẽ muốn xem các phiên tòa tại nhà qua truyền hình hay internet.
Thật vậy, những người thực thi pháp luật phải hành xử có trách nhiệm và đúng pháp luật trước sự giám sát của công dân thông qua camera. Các phiên tòa truyền hình cũng là sự chuyển tải những giá trị về công lý một cách tự nhiên.
Những người ủng hộ còn viện dẫn các nghiên cứu chỉ ra rằng, việc phát hình này không ảnh hưởng tới việc xét xử nhiều hơn sự tham gia của công chúng trực tiếp tại tòa.


Mặt khác, những ý kiến phản đối cũng có sức nặng không kém.
Thứ nhất, nhiều người cho rằng tòa án không phải là nơi trình diễn phục vụ cho dân chúng giải trí. Ai quan tâm thì hãy trực tiếp đến tòa. Tòa án phải đảm bảo tính uy nghiêm của nó.
Thứ hai, ghi hình phiên tòa gây phiền nhiễu, thậm chí gây nguy hiểm cho các bên tiến hành tố tụng (thẩm phán, nhân viên tòa án, công tố viên…) và những người tham gia tố tụng (luật sư, bị cáo, nguyên đơn, bị đơn, người làm chứng…) và nói chung làm mất thời gian của tòa án.
Thứ ba, phiên tòa nếu được truyền hình sẽ có thể bị lợi dụng vì mục đích cá nhân thay vì công lý. Luật sư có thể chú trọng vào tiếp thị bản thân hơn là bảo vệ thân chủ. Thẩm phán cũng có thể lợi dụng công việc để truyền một thông điệp mang tính chính trị hay tôn giáo nào đó.
Xu thế trên thế giới
Xu thế chung trên thế giới cho phép ghi hình phiên tòa ở mức độ nhất định, tức mang tính dung hòa hai phe nêu trên. Một số nước hiện nay như vùng England-Wales thuộc Vương quốc Anh vẫn còn cấm tuyệt đối việc ghi hình phiên tòa. Vi phạm quy định này bị coi là chống lệnh tòa.
Trong khi đó, nhiều nước như Mỹ, Nauy, Nam Phi, cho phép làm điều này tương đối rộng rãi. Gần đây, một vụ án nổi tiếng như Anders Behring Breivik bị cáo buộc đánh bom và thảm sát ở Nauy hay vận động viên Nam Phi Oscar Pistorius bị cáo buộc giết người đã được được truyền hình trực tiếp.
Như vậy, nhiều nước đồng ý nguyên tắc chung là phiên tòa có thể được ghi âm, chụp ảnh, quay phim theo những hạn chế chính đáng nhằm bảo vệ lợi ích công cộng nói chung hoặc quyền của các bên liên quan. Một số ví dụ về hạn chế chính đáng như: việc ghi hình phải được sự cho phép của tòa án; không được ghi hình nhân chứng nếu không có sự đồng ý của họ; chỉ được ghi hình phiên tòa ở một khung cảnh chung mà không được ghi hình cận cảnh vào một người…
Việt Nam cần chương trình "tòa tuyên án" thật
Việt Nam đã bắt đầu xuất hiện những tranh cãi về việc báo chí có được ghi hình các phiên tòa công khai hay không. Cuộc tranh luận này rất có ý nghĩa trong công cuộc cải cách tư pháp ở Việt Nam hiện nay. Chúng ta đang theo đuổi những giá trị toàn cầu về nhà nước pháp quyền, sự minh bạch và trách nhiệm giải trình của chính quyền. Chúng ta cũng đang xây dựng một xã hội dân chủ trong đó người dân được giáo dục mình có quyền làm gì và được biết nhà nước đang làm gì.
Theo xu thế đó, quá trình thi hành công lý cần được truyền tải nhiều hơn tới người dân thông qua các phương tiện truyền thông. Trong thời đại kỹ thuật số hiện nay, việc này dễ dàng và chi phí thấp hơn bao giờ hết. Người dân đang trông đợi những chương trình "tòa tuyên án" không chỉ là truyền hình đóng vai như trước đây mà là những phiên tòa thực sự.
Việc gắn camera tại phòng xử án không phải là quá xa lạ khi TAND tỉnh Khánh Hòa đã áp dụng từ 2008. Các luật sư nói chung ủng hộ ghi âm, ghi hình phiên tòa nhằm đảm bảo tính minh bạch và cũng là căn cứ để các bên khiếu nại.
Dưới một góc nhìn khác, các thẩm phán và kiểm sát viên cho rằng chủ tọa phiên tòa trong một vụ án cụ thể có quyền quyết định về việc cho phép ghi hình hay không. Cả hai quan điểm này đều hợp lý. Vấn đề là chúng ta cần quy định rõ điều này bằng văn bản pháp luật (chẳng hạn bằng quy chế về nội quy phiên tòa).
-----
[1] Sẽ mở phiên tòa lưu động xét xử vụ thảm sát 6 người ở Bình Phước, Thanh niên, 05/11/2015.

Dân xa lánh nếu còn kiểu cán bộ "trên trời rơi xuống"

"Thực tiễn đang đòi hỏi tổ chức công đoàn ở Việt Nam phải thật năng động, thực sự là đại diện cho người lao động"...
Thưa ông, nhiều người nói rằng vấn đề tự do thành lập công đoàn có phải là vấn đề khúc mắc nhất trước khi đàm phán, thậm chí cả sau khi đàm phán gia nhập TPP hoàn tất?
Người ta có quyền suy nghĩ, nói vậy. Nhưng tôi cho rằng, yêu cầu lớn nhất của TPP về vấn đề này là các nước thành viên phải đảm bảo các nguyên tắc của Tổ chức lao động quốc tế (ILO).
Trên thực tế, Việt Nam đã là thành viên của Tổ chức ILO nhiều năm rồi, đã ký kết và tham gia 5/8 công ước lao động cơ bản của ILO.

Chỉ còn lại 3 công ước cơ bản khác là công ước 87 về tự do thành lập hiệp hội, công ước 98 về tự do thương lượng và ký kết thỏa ước lao động tập thể và công ước 105 về chống lao động cưỡng bức. Việt Nam đã nghiên cứu rất kỹ các công ước này.
Ông Đặng Ngọc Tùng - Chủ tịch Liên đoàn Lao động Việt Nam.
Ông Đặng Ngọc Tùng - Chủ tịch Liên đoàn Lao động Việt Nam. Ảnh: sggp
Mặc dù còn 3 công ước chưa phê chuẩn nhưng cơ bản mình cũng đã thực hiện nội dung một số công ước như tự do thỏa thuận, thỏa ước lao động tập thể. Mấy năm nay, Công đoàn Việt Nam đã đào tạo kỹ năng thương thảo cho cán bộ công đoàn để cán bộ công đoàn có trình độ, kỹ năng, kiến thức thương thảo với chủ lao động ký kết thỏa thuận lao động tâp thể, chỉ đạo công đoàn cơ sở thương thảo với chủ sử dụng lao động để có những điều khoản thuận lợi hơn cho người lao động ngoài quy định của luật pháp. Và chúng tôi vẫn đang tiếp tục đẩy mạnh thực hiện điều đó.
Một vấn đề nữa là việc tự do thành lập tổ chức công đoàn. Theo điều 5 của Luật Công đoàn đã được Quốc hội thông qua, người lao động được tham gia, thành lập công đoàn. Tức là đã có hướng dẫn để công đoàn cấp trên hướng dẫn thành lập công đoàn cấp dưới, và có thể tự thành lập, thực hiện theo điều 16. Bên cạnh đó, Quốc hội cũng đang thảo luận và thông qua luật về Hội.
Tựu chung lại, phê chuẩn các công ước này chỉ có lợi cho người lao động nên tổ chức công đoàn cũng đồng tình, kiến nghị Chính phủ nghiên cứu, trình Chính phủ thông qua các công ước còn lại.
Theo như yêu cầu của Việt Nam và điều này cũng được các nước thành viên TPP chấp thuận thì Việt Nam sẽ phải mất 5 năm nữa để đáp ứng hoàn toàn các qui định liên quan đến vấn đề công đoàn. Từ đây đến đó theo ông, không chỉ về mặt chính sách, các mặt tổ chức của công đoàn Việt Nam sẽ phải thay đổi thực chất thế nào?
Lộ trình thế nào là do Chính phủ, nhưng riêng về tổ chức công đoàn thì chúng tôi cho rằng, nếu những điều đó có lợi cho người lao động thì phải ủng hộ.
Dù sao, thực tiễn đang đòi hỏi tổ chức công đoàn ở Việt Nam phải thật năng động, thực sự là đại diện cho người lao động, nói lên tiếng nói và bảo vệ quyền lợi cho họ. Cán bộ công đoàn cũng phải xuất thân từ đội ngũ công nhân, nói được tiếng nói của họ, truyền đạt được tâm tư nguyện vọng của công nhân. Cán bộ công đoàn mà làm việc với công nhân bên dưới mà lại như cán bộ cấp trên là thất bại.
Để thay đổi không khi hiện nay, không ít người cho rằng phần lớn các tổ chức công đoàn cơ sở phải thực sự đại diện cho người lao động?
Những năm gần đây đã có thay đổi nhiều nhưng vẫn còn những công đoàn cơ sở còn yếu, chưa đáp ứng hết yêu cầu của người lao động. Tổ chức công đoàn sắp tới phải thay đổi tận gốc phương thức hoạt động của mình đặc biệt là làm sao tuyển chọn được đội ngũ cán bộ công đoàn, phải làm sao cán bộ công đoàn phải từ thủ lĩnh của công nhân ở cơ sở, dưới các nhà máy, xí nghiệp. Ở những tập thể công nhân đồng cam cộng khổ với nhau, họ suy tôn ra những đại diện cho họ thì chính những người đó làm công đoàn thì sẽ rất tốt.
Có vẻ như ngay từ bây giờ, giới chủ sử dụng lao động đang có những lo ngại về những thay đổi của tổ chức công đoàn trong thời gian tới theo yêu cầu của TPP?
Việc thay đổi theo hiệp định TPP sẽ làm cho công đoàn mạnh lên. Một khi đã mạnh lên thì sẽ đòi hỏi nhiều quyền lợi hơn cho người lao động.
Tổ chức công đoàn Việt Nam luôn tôn trọng quyền lợi của chủ sử dụng lao động và đặc biệt luôn đặt quyền lợi của đất nước lên trên. Phải làm sao hài hòa được quyền lợi người lao động, chủ sử dụng và lợi ích phát triển chung của đất nước. Tìm được điểm chung này là khó.
Thưa ông, hiệp định TPP chỉ yêu cầu các nước thành viên tuân thủ các công ước của ILO hay họ cũng có những quy định riêng về công đoàn?
Không có quy định riêng. Họ chỉ yêu cầu tôn trọng, thực hiện các công ước của ILO thôi. Vấn đề là VN phải chủ động và đòi hỏi tổ chức công đoàn năng động rất nhiều, nhất là tuyển dụng cán bộ công đoàn, đào tạo, bố trí cho hợp lý. Nếu còn cán bộ công đoàn trên trời rơi xuống, con ông cháu cha thì sẽ thất bại.
Ở các nước, cán bộ công đoàn đa số đều xuất phát từ công nhân. Điều đó quan trọng lắm. Ở ta rồi cũng phải thế. Nếu người đại diện công nhân mà không hiểu, không đại diện được cho người lao động thì sẽ bị xa lánh.
Với những thay đổi sắp tới, nhiều người lo ngại chuyện đình công, lãn công có thể diễn ra nhiều hơn thì quy định về cách thức biểu tình của công nhân sẽ phải thay đổi thế nào, thưa ông?
Vừa qua, có nhiều việc giới chủ làm sai thì công đoàn đã can thiệp, nhưng cũng có những việc giới chủ vẫn gây bức xúc khiến cho người lao động phải đình công, lãn công.
Nhiều cuộc biểu tình tự phát của công nhân đều xuất phát từ nhu cầu bức xúc của công nhân mà giới chủ lao động không đáp ứng. Cho nên, tới đây phải tính đến việc phải sửa đổi luật pháp cho phù hợp thực tiễn.
 
Blogger Templates